05:47 EST Thứ hai, 18/12/2017

Giới thiệu

TRƯỜNG PHỔ THÔNG DÂN TỘC NỘI TRÚ HUYỆN ĐIỆN BIÊN 40 NĂM XÂY DỰNG VÀ PHÁT TRIỂN

TRƯỜNG PHỔ THÔNG DÂN TỘC NỘI TRÚ HUYỆN ĐIỆN BIÊN 40 NĂM XÂY DỰNG VÀ PHÁT TRIỂN...

Đăng nhập

Trang nhất » Tin Tức » Tổ NN - TD - CN

CHÙM THƠ HAY CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

Thứ năm - 02/11/2017 21:39
CHÙM THƠ HAY CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

CHÙM THƠ HAY CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

"Viên phấn trắng hướng cuộc đời bay bổng Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim"




 
 




 
 


 
                        Tình cảm cô trò
 
1. Hoa và ngày 20-11 

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy 
Còn rung rinh sắc thắm tươi 
20-11 ngày năm ấy 
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi.

Cô tôi mặc áo dài trắng 
Tóc xanh cài một nụ hồng 
Ngỡ mùa xuân sang quá 
Học trò ngơ ngẩn chờ trông... 

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... 
Xuân sang, thầy đã bốn mươi 
Mái tóc chuyển màu bụi phấn 
Nhành hoa cô có còn cài? 

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... 
Tà áo dài trắng nơi nao, 
Thầy cô - những mùa quả ngọt 
Em bỗng thành hoa lúc nào. 


2. Trường tôi.
Cổng trường tôi trông rất xinh,
Tường cao cổng sắt, dưới hình văn hoa,
Bước vào thoang thoảng hương hoa,
Trời cao xanh ngắt, mây là là bay,
Râm râm bóng mát hàng cây,
Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào.
Xa xa hàng dương vẫy chào,
Gần gần phượng hồng thì thào gọi thương,
Cùng nơi khắp chốn trong trường,
Học sinh đùa giỡn, thân thương chuyện trò,
Người nói nhỏ, kẻ nói to,
Xôn xao tiếng hát tiếng hò du dương.
Vọng xa nghe tiếng giảng đường,
Bao la trang trải tình thương cô thầy,
Dạo quanh xa đó gần đây,
Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình.


















3. Gửi về cô giáo dạy văn             
            Giáo viên văn: Cô Lương Thị Hà
Lương Thị Hà cô!
Có thể bây giờ cô đã quên em,
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết?
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt,
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm!

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non,
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm,
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá,
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ?

Ước gì... hiện tại chỉ là mơ!
Cho em được trở về chốn ấy.
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái,
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên.

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên,
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học".
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười,
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp.

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược,
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi,
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...



























4. Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc,
Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương!
Những ngày vui của một thuở đến trường,
Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm!
Cô dạy con từng nét chữ vần thơ,
Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời,
Và duyên dáng của một người con gái.
Tâm hồn con, một nỗi buồn dài,
Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc,
Vầng trán cô những vần nhăn se sắt,
Âu yếm nhìn chúng con,
Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền,
Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”!
Và chúng con là những con cừu bé nhỏ,
Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.
Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua,
Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ,
Một tình thương bao la và vô tận,
Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con./.

Tác giả bài viết: Giáo viên Đào Thị Hiên

Nguồn tin: Sưu tầm trên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: cuộc đời

Những tin cũ hơn

 

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về NukeViet 3?

Một bộ sourcecode cho web hoàn toàn mới.

Mã nguồn mở, sử dụng miễn phí.

Sử dụng xHTML, CSS và hỗ trợ Ajax

Tất cả các ý kiến trên